Mẹ Vân "mắt kém"- tượng đài về lòng mẹ bao la
(Sóng Trẻ) - Lần theo “tiếng lành đồn xa” về một người phụ nữ tật nguyền đôi mắt, lận đận làm đủ thứ nghề nuôi hai đứa con lớn khôn, tôi có mặt tại chợ Diễn, Từ Liêm, Hà Nội. Tôi gặp mẹ nơi cuối chợ Diễn, mẹ nghẹn ngào nước mắt, thân hình nhỏ bé, đôi bàn tay gầy guộc chai sạn đi vì năm tháng… Cuộc sống vốn đã nhọc nhằn, khó khăn, nay lại thêm bộn bề vì túp lều xơ xác của mẹ ở dưới chân cầu sắp bị giải toả.
Bàn tay ta làm nên tất cả
Tôi đến tìm mẹ Vân vào một ngày hè nóng nực, oi ả. Gánh hàng nhỏ bé của mẹ chỉ vẻn vẹn một sảo khoai lang tím, 2 rổ chanh, mấy cây chổi mẹ tự làm và 2 bó lá lốt của ai đó gửi bán hộ. Ngày nắng cũng như ngày mưa, mẹ chống gậy mò mẫm một mình ra chợ từ sáng sớm, ngày lãi được hai chục, nhưng cũng có hôm chẳng được đồng nào. Mẹ kể: “Ngày xưa ngồi ở cổng chợ cạnh nán gửi xe, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu, nhưng sau không được ngồi nữa, phải xuống cuối chợ ngồi nhờ nhà chị Thanh này. Cũng may là không mất tiền vé, chứ không thì chẳng lãi lời gì”.
Lúc trước còn trẻ khoẻ mẹ có dành dụm mua được cái xe cải tiến, rồi hai mẹ con kéo mấy cây số xuống tận phía Phùng mua mía về chợ bán, vất vả nhưng một ngày cũng được 4, 5 chục. Giờ mẹ có người quen đổ hàng cho, chỉ việc ngồi bán thôi. Tôi hỏi: “Thế trưa mẹ lại gánh hàng về sao?”. Mẹ bảo người ta thương phận mù loà nên cho gửi hàng nhờ, trưa chống gậy về nhà nghỉ ngơi một lúc rồi lại ra bán tiếp. Công việc buôn bán nhờ cả vào đôi tai tịch mịch, gắn chiếc trợ thính cũ mèm, và đôi bàn tay rám nắng, mốc meo sần sùi không còn chỗ cho những vết chai sạn có thể mọc lên nữa.
Hàng mẹ cũng khá đông khách, thường là khách quen. Ai đến mua khoai mẹ cũng giới thiệu nhiệt tình “khoai tím Đà Lạt đấy, bở lắm”. Nhìn sấp tiền trên tay mẹ ngay ngắn, loại nào ra loại đấy, không ai dám tin mẹ mù loà. Mẹ còn tự nhóm bếp nấu cơm và làm đủ mọi việc. Mẹ bảo mấy anh chị nhà báo về thăm mẹ viết bài ngạc nhiên lắm.
Tôi ngồi cạnh giúp mẹ nhìn cân, thấy mẹ cầm con dao cùn chốc chốc lại gọt móng tay, móng chân, nhìn đến tội nghiệp. Mẹ kể, lúc trước mẹ giữ chức phó chủ tịch Hội người mù huyện Thạch Thất. Nay do bận bịu mẹ chỉ là thành viên tích cực thôi.
Năm 1997 mẹ nhận chẻ tăm cho hội người mù rồi mang đi bán, nhưng mắt kém nên toàn chẻ vào tay. Sau mẹ lần mò học cách làm chổi bằng việc mua chổi về rồi gỡ ra kết lại. Từ lúc cả ngày vật lộn với đống nguyên liệu mới làm được một cái, giờ mẹ có thể làm gần chục chiếc chổi một ngày rồi lại mang ra chợ bán. Không những vậy, mẹ còn hướng dẫn các thành viên trong hội làm theo và dẫn họ đi bán.
Bàn tay ta làm nên tất cả
Tôi đến tìm mẹ Vân vào một ngày hè nóng nực, oi ả. Gánh hàng nhỏ bé của mẹ chỉ vẻn vẹn một sảo khoai lang tím, 2 rổ chanh, mấy cây chổi mẹ tự làm và 2 bó lá lốt của ai đó gửi bán hộ. Ngày nắng cũng như ngày mưa, mẹ chống gậy mò mẫm một mình ra chợ từ sáng sớm, ngày lãi được hai chục, nhưng cũng có hôm chẳng được đồng nào. Mẹ kể: “Ngày xưa ngồi ở cổng chợ cạnh nán gửi xe, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu, nhưng sau không được ngồi nữa, phải xuống cuối chợ ngồi nhờ nhà chị Thanh này. Cũng may là không mất tiền vé, chứ không thì chẳng lãi lời gì”.
Lúc trước còn trẻ khoẻ mẹ có dành dụm mua được cái xe cải tiến, rồi hai mẹ con kéo mấy cây số xuống tận phía Phùng mua mía về chợ bán, vất vả nhưng một ngày cũng được 4, 5 chục. Giờ mẹ có người quen đổ hàng cho, chỉ việc ngồi bán thôi. Tôi hỏi: “Thế trưa mẹ lại gánh hàng về sao?”. Mẹ bảo người ta thương phận mù loà nên cho gửi hàng nhờ, trưa chống gậy về nhà nghỉ ngơi một lúc rồi lại ra bán tiếp. Công việc buôn bán nhờ cả vào đôi tai tịch mịch, gắn chiếc trợ thính cũ mèm, và đôi bàn tay rám nắng, mốc meo sần sùi không còn chỗ cho những vết chai sạn có thể mọc lên nữa.
Hàng mẹ cũng khá đông khách, thường là khách quen. Ai đến mua khoai mẹ cũng giới thiệu nhiệt tình “khoai tím Đà Lạt đấy, bở lắm”. Nhìn sấp tiền trên tay mẹ ngay ngắn, loại nào ra loại đấy, không ai dám tin mẹ mù loà. Mẹ còn tự nhóm bếp nấu cơm và làm đủ mọi việc. Mẹ bảo mấy anh chị nhà báo về thăm mẹ viết bài ngạc nhiên lắm.
Tôi ngồi cạnh giúp mẹ nhìn cân, thấy mẹ cầm con dao cùn chốc chốc lại gọt móng tay, móng chân, nhìn đến tội nghiệp. Mẹ kể, lúc trước mẹ giữ chức phó chủ tịch Hội người mù huyện Thạch Thất. Nay do bận bịu mẹ chỉ là thành viên tích cực thôi.
Năm 1997 mẹ nhận chẻ tăm cho hội người mù rồi mang đi bán, nhưng mắt kém nên toàn chẻ vào tay. Sau mẹ lần mò học cách làm chổi bằng việc mua chổi về rồi gỡ ra kết lại. Từ lúc cả ngày vật lộn với đống nguyên liệu mới làm được một cái, giờ mẹ có thể làm gần chục chiếc chổi một ngày rồi lại mang ra chợ bán. Không những vậy, mẹ còn hướng dẫn các thành viên trong hội làm theo và dẫn họ đi bán.
Cùng chuyên mục
Bình luận
Gần 125.000 học sinh Hà Nội chính thức bước vào cuộc đua lớp 10 công lập
Tin nổi bật1 tuần trước
(Sóng trẻ) - Sáng 30/5, học sinh Hà Nội chính thức bước vào kỳ thi tuyển sinh lớp 10 công lập tại 224 điểm thi. Sĩ tử, phụ huynh và địa điểm thi trong tâm thế sẵn sàng cho môn thi đầu tiên.
Giải bài toán thích ứng của sinh viên ngành Báo chí qua tọa đàm “Năng lực cạnh tranh của nhân lực trẻ trong thời đại AI”
Tin nổi bật2 tuần trước
(Sóng trẻ) - Sáng 16/5, tọa đàm “Năng lực cạnh tranh của nhân lực trẻ trong thời đại AI” thuộc khuôn khổ Ngày hội Việc làm - AJC Job Fair 2026 đã cung cấp cho sinh viên những kỹ năng và góc nhìn thực tế để thích ứng với thị trường lao động thời đại số.
Học viện Báo chí và Tuyên truyền giành giải ba Hội thi Olympic Triết học 2026
Tin nổi bật3 tuần trước
(Sóng trẻ) - Chiều 9/5, Hội thi Olympic Triết học năm 2026 diễn ra tại Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Trải qua nhiều vòng thi căng thẳng, Học viện Báo chí và Tuyên truyền về đích với một giải nhất và một giải ba chung cuộc.


